Bài văn mẫu nghị luận: Thời gian là vàng

Bài văn mẫu nghị luận: Thời gian là vàng

Thời gian không phải là bến đò, thời gian không phải là con sông. Thời gian giống như một dòng chảy, nước chảy thuyền trôi. thời gian vô tình như con nước, một đi không trở lại. Dù dòng chảy ấy là bất tận ta cũng chẳng thể níu giữ lại một mảnh vụn nhỏ của thời gian đến cuối đời. Bởi vậy, người ta mới dám chắc chắn một điều: "Thời gian là vàng".

Tại sao lại ví như vậy? Bởi từ xa xưa, vàng bạc là những vật chất vô cùng có giá trị và quý hiếm. Dẫu vậy, người ta có thể lao động cật lực để khai thác được những mỏ vàng nhưng chẳng thể nào bán sức lao động cả một đời để mua lại một chút thời gian. Có thể hiểu, thời gian là dòng chảy bất tận của cuộc đời hữu hạn, là từng tích tắc, từng giây đang trôi qua theo một nhịp điệu cố định. Thời gian được ký hiệu bởi những con số ám chỉ phút giây, thời gian không phải chiếc đồng hồ mà nó là một cơn gió, một dòng chảy, một thứ gì đó luân hồi nhưng không bao giờ quay trở lại. Câu ngạn ngữ "thời gian là vàng" nói rõ lên giá trị của thời gian. Thời gian của vũ trụ là vô cùng vô tận nhưng đối với một đời người lại hữu hạn, ngắn ngủi. Mỗi phút trôi qua là 1 phút vĩnh viễn mất đi, câu ngạn ngữ muốn gửi cho người đọc một thông điệp: thời gian quý như vàng,chính vì vậy nên ta hãy trân trọng nó đúng với cái giá trị ấy, đừng để mai sau phải hối hận.

 

doc 3 trang hoaivy21 22250
Bạn đang xem tài liệu "Bài văn mẫu nghị luận: Thời gian là vàng", để tải tài liệu gốc về máy bạn click vào nút DOWNLOAD ở trên
ĐỀ BÀI: THỜI GIAN LÀ VÀNG
Bài làm
Thời gian không phải là bến đò, thời gian không phải là con sông. Thời gian giống như một dòng chảy, nước chảy thuyền trôi... thời gian vô tình như con nước, một đi không trở lại. Dù dòng chảy ấy là bất tận ta cũng chẳng thể níu giữ lại một mảnh vụn nhỏ của thời gian đến cuối đời. Bởi vậy, người ta mới dám chắc chắn một điều: "Thời gian là vàng".
Tại sao lại ví như vậy? Bởi từ xa xưa, vàng bạc là những vật chất vô cùng có giá trị và quý hiếm. Dẫu vậy, người ta có thể lao động cật lực để khai thác được những mỏ vàng nhưng chẳng thể nào bán sức lao động cả một đời để mua lại một chút thời gian. Có thể hiểu, thời gian là dòng chảy bất tận của cuộc đời hữu hạn, là từng tích tắc, từng giây đang trôi qua theo một nhịp điệu cố định. Thời gian được ký hiệu bởi những con số ám chỉ phút giây, thời gian không phải chiếc đồng hồ mà nó là một cơn gió, một dòng chảy, một thứ gì đó luân hồi nhưng không bao giờ quay trở lại... Câu ngạn ngữ "thời gian là vàng" nói rõ lên giá trị của thời gian. Thời gian của vũ trụ là vô cùng vô tận nhưng đối với một đời người lại hữu hạn, ngắn ngủi. Mỗi phút trôi qua là 1 phút vĩnh viễn mất đi, câu ngạn ngữ muốn gửi cho người đọc một thông điệp: thời gian quý như vàng,chính vì vậy nên ta hãy trân trọng nó đúng với cái giá trị ấy, đừng để mai sau phải hối hận.
Có ai đó đã từng hỏi về những định nghĩa nói về thời gian? Nơi ở của thời gian? Ý nghĩa của thời gian? Xin trả lời rằng thời gian là một định nghĩa không thể định hình, chính vì thế nên ta có thể thấy sự hiện hữu của thời gian trên khắp bề mặt cuộc sống vô thường này. Ta có thể thấy dấu chân của thời gian lưu lại trên những vết rêu tường, trong từng hạt nắng sớm, trên những trái ngọt hoa thơm, trên những vết nứt nẻ cũ sờn của bề mặt cuộc sống. Thời gian như một mạch nước ngầm chảy âm ỉ khắp nơi tận cùng của trái đất, như một cơn gió lướt qua tất cả những ngõ ngách tồn tại trên bề mặt của vũ trụ rộng lớn này. Thời gian đã hằn trên khóe mắt mẹ những vết chân chim, đổi lại cho con một hình hài lớn khôn... Thời gian đưa mọi thứ vào giấc ngủ sâu xa rồi đánh thức tất cả, hồi sinh vạn vật để sống một cuộc đời mới.
Thời gian có thể là một kỳ tích hoặc cũng có khi chỉ là một quãng êm đềm, lặng thinh. Thời gian là cả một thời cắp sách đến trường, cả một thời chỉ để nhớ. Thời gian cũng là cả một quá trình tích lũy, rèn luyện để vươn tới một thành công rực rỡ. Thời gian mang lại những ý nghĩa vô tận cho cuộc đời, đôi khi chỉ cần ngắm nhìn sự vận động luân hồi của ngày và đêm cũng cảm thấy hạnh phúc. Thời gian lấy đi tất cả và cũng trả lại tất cả. Thời gian đối với sự sống- cái chết chỉ như một cuộc chạy đua tiếp sức. Đối với một người bệnh ở phút giây thập tử nhất sinh lại chính là giây phút quyến luyến với tất cả. Thời gian mang lại câu trả lời cho những điều được cho là bí ẩn nhất trên đời, là tấm gương phản chiếu, vạch trần những sự thật trong cuộc sống. Định nghĩa về ý nghĩa của thời gian trước nay chưa một ai có thể nêu hết tất cả. Cho cuộc đời này ngày mai, ngày sau... thời gian mang lại những giá trị thật lớn lao. Nó có thể đưa một chàng sinh viên quyết định từ bỏ đại học như Bill Gates trở thành một vị tỷ phú với lượng doanh thu khổng lồ ở độ tuổi trung niên, có thể đưa một thí sinh thất bại trong vòng chung kết của Đường lên đỉnh Olympia thành một nhà lập trình Bluezone đại tài. Thời gian như dòng nước đưa con thuyền cuộc đời trải qua những nắng gió của biển khơi để trở nên dạn dày. Thời gian nuôi lớn con người, nuôi lớn trái đất, nuôi lớn những bước sáng tạo đột phá trong lịch sử của nhân loại đến gần với con người. Xa xôi ngoài kia thời gian làm cho mọi thứ đổi thay, còn đơn giản ngay đây, thời gian chính là ngày đêm luân hồi, là từng tích tắc mỗi phút một gần, nuôi dưỡng những điều nhỏ bé để làm nên ước mơ rộng lớn. Thời gian giúp mỗi người trưởng thành hơn từng ngày.
Trong thi phẩm "Vội vàng", nhà thơ Xuân Diệu từng thốt lên:
"Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua
Xuân còn nói nghĩa là sơn sẽ già
Và xuân hết nghĩa là tôi cũng mất..."
Đến cả một hồn thơ căng mọng nhựa sống, thiết tha giao cảm mãnh liệt với đời như Xuân Diệu cũng tiếc nuối thời gian ư? Tại sao không nhỉ? Nhà thơ như muốn giãi bày với lòng mình cái quy luật bất biến của thời gian. Đúng vậy! Chuyện gì rồi cũng sẽ qua đi, chính vì vậy mà con người phải biết trân trọng những phút giây ở hiện tại. Không thể sống mãi cho quá khứ cũng không thể không nhớ về quá khứ, không thể nghĩ mãi tới tương lai nhưng cũng không thể không sống cho ngày mai. Thời gian là vậy, một giây qua đi là mất đi vĩnh viễn. Chúng ta chẳng thể lục tung thế gian này để tìm lại phút giây đã mất kia, cái cần làm của mỗi người là phải biết nâng niu, trân trọng hiện tại- những gì mình đang có. Thời gian dạy ta bài học biết rơi nước mắt trước làn da chai sạn của mẹ, biết nhớ ơn một đời cho những vết chân chim trên khóe mắt của cha, biết bằng lòng với hiện tại và cố gắng hơn nữa, hơn nữa để mỗi tích tắc trôi qua đưa thành công một lại gần, để sự hiện diện của mỗi ngày không phải là vô ích. Thời gian lướt ngang qua ai đó có lẽ sẽ để lại rất nhiều nuối tiếc nhưng sau những mất mát đó con người mới tự biết trưởng thành hơn. Mỗi tích tắc một gần lại một xa để con người ta phải biết trân trọng, trân trọng mọi thứ và trân trọng chính bản thân mình.
Thời gian sẽ nuôi dưỡng một kỳ tích lớn cho nhân loại đối với mỗi người biết cố gắng còn những kẻ không biết trân trọng và lười biếng thì không. Đã có rất nhiều tấm gương làm nên những điều lớn lao nhờ vào chính thực lực của họ. Nhiệm vụ của thời gian là nuôi nấng sự cố gắng đó để kết trái ngọt, hoa thơm. Ai cũng muốn thành công, ai cũng nhìn vào thành quả mà ước ao, chẳng ai nhìn vào những nỗ lực của người có được nó. Không biết trân trọng thời gian thì thật chẳng đáng sống. Trong khi mọi người đang tất bật chạy đua với sự tân tiến của xã hội thì họ- những kẻ lười biếng vẫn có thể thản nhiên ngồi không. Các bạn nghĩ sao? Sống như này chẳng khác nào tồn tại, chẳng khác nào những thây ma cần dinh dưỡng. Sống không phải chỉ để chờ đợi, cũng không phải đợi bàn tay ai đưa ra cứu trợ. Sống là biết thời gian đang trôi đi từng ngày, biết nắm bắt phút giây để tự sáng tạo nên những việc có ích. Một ngày của một vị tỷ phú hay gã vô gia cư cũng chỉ vỏn vẹn 24 giờ. Thời gian đã rất công bằng với mọi người nhưng cách sống là do ta tiếp tục xây dựng. Bạn có thể chăm chỉ hoặc cũng có thể lười biếng, bạn có thể là một công dân có ích hoặc cũng có thể tự biến mình thành một sinh thể vô dụng. Tất cả tùy thuộc vào bạn bởi thời gian chỉ giúp ta có thể tiếp tục sống. Thật chẳng mong gì nhiều ngoài việc bạn biết rằng mỗi tích tắc một gần lại một xa, biết rằng nếu cố gắng từ hôm nay thì chưa bao giờ là muộn cả, biết rằng đời người của ta là hữu hạn và biết chúng ta chẳng thể biết trước mình sẽ còn được sống bao lâu. Vì vậy, khi còn có thể, hãy nắm lấy thời gian, cố gắng thật nhiều để dù tuy thành quả không to nhưng những việc ta làm là không nhỏ. Hãy cống hiến trọn vẹn cuộc đời mình cho thời gian bằng sự hoàn hảo nhất. Trước khi đi ngang qua hãy để lại dấu ấn cho cuộc đời, để nhắn nhủ với mình rằng bạn sống không vô nghĩa, để biết rằng dù cuộc đời bạn có ngắn ngủi hơn người khác nhưng bạn đã làm rất tốt. Để bạn không làm hạt bụi bị cơn gió cuốn vào không gian vô tận của hồng trần.
Trở lại với câu nói "thời gian là vàng", mặc dù phải bắt kịp với tiến độ của xã hội nhưng con người chúng ta là những sinh thể sống cần được nghỉ ngơi. Sống đẹp không phải chỉ biết cắm đầu chạy đua với thời gian mà còn là sống chậm để hiểu được mọi điều, để thêm yêu mỗi khoảnh khắc. Với tôi, thời gian không phải là vàng mà nó là vô giá bởi tôi luôn tâm niệm thời gian cũng như một sự sống, cũng cần trân trọng, yêu thương!
Group: 
Các bạn nhớ theo dõi và like group nhé !

Tài liệu đính kèm:

  • docbai_van_mau_nghi_luan_thoi_gian_la_vang.doc